Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Đoc Báo 24h: Chồng Chém Vợ Tử Vong Trong Lúc Chuẩn Bị Giỗ Bố

Đoc Báo 24h: Trong lúc làm gà chuẩn bị giỗ bố, hai vợ chồng xảy ra cãi cọ, người đàn ông 46 tuổi ở Bình Định đã dùng rựa chém chết người đầu gối tay ấp với mình.
chong-chem-vo-tu-vong-trong-luc-chaun-bi-gio-bo
Ngày 29/9, Đoc Báo 24h Công an tỉnh Bình Định đã tạm giữ ông Trần Văn Thoại (46 tuổi, ở xã Nhơn Hậu, thị xã An Nhơn) để điều tra hành vị Giết người.
Sáng hôm trước, hai vợ chồng ông Thoại làm gà chuẩn bị ngày giỗ bố thì xảy ra mâu thuẫn, cãi cọ. Người chồng dùng rựa chém vợ gục tại chỗ. Nạn nhân được đưa đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định cấp cứu nhưng không qua khỏi.
Thoại bị bắt giữ ngay sau đó nhưng do bị bệnh tiết niệu nặng nên được cho đi điều trị tại Bệnh viện đa khoa thị xã An Nhơn. Đoc Báo 24h Đến sáng nay, ông ta được cho xuất viện.
Theo : Vnexnetpress

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Truyện Tình Yêu: Tớ Đã Chẳng Còn Xem Chúng Ta Là Bạn Thân Nữa Rồi

Truyện Tình Yêu: Nhưng rồi cuộng sống dần thay đổi thì con người cũng vậy thôi, nó là sự khởi đầu, nhưng nó mong, sẽ có một đứa con gái tốt khác, là điểm kết thúc, tình yêu học trò chỉ là những kỉ niệm đẹp để ấp ủ, nhớ về. 
to-da-chang-con-xem-chung-ta-la-ban-than-nua-roi
“Reng!Reng!Reng…” – Tiếng tin nhắn từ điện thoại.
– Cậu được xếp vào lớp mấy vậy ?
– Chúng mình cùng lớp mà
– Vui nhỉ !! Mai tớ qua đón sớm nhé!
– Uhm, tớ đợi.
– Mai cậu muốn ăn gì?
– Phở đi, hôm qua, cậu nói thèm mà.
– Tớ nói chơi mà cậu nhớ luôn à, đúng là bạn thân của tớ.
Nhận được tin nhắn đó, An hờn lẫy ném điện thoại lên giường, nó trùm mền, úp mặt vào gối. hai từ “bạn thân” làm nó đau lắm! Từ lâu cái khái niệm đó đã không còn. Chẳng biết là Khang giả vờ ngốc hay là hắn chưa nhận ra tình cảm của nó. Truyện Tình Yêu Là bạn tri kỉ của nhau hơn 9năm, nhưng lúc nào nó cũng là đứa cho đi nhiều hơn. Nó hiểu Khang hơn chính bản thân mình, nhưng Khang thì lúc nào cũng hồn nhiên vô số tội.
Nhà hai đứa cách nhau chưa đầy ba trăm mét, nên lúc nào Khang cũng qua đón nó đi học. Và hôm nay cũng vậy, ngồi trên xe của Khang nó vẫn rôm rã hỏi chuyện, nhưng thật ra nó thẹn lắm. Trước đây nó đâu có cái cảm giác đó, nhưng bắt đầu từ cuối năm lớp 8 thì mọi chuyện dần thay đổi cho đến tận bây giờ. Khang chở nó đi ăn sáng, rồi đến trường, trên đường đi hắn có nói:
– Tụi mình…Lại ngồi cạnh nhau nhé !
– Thì tất nhiên rồi – An mỉm cười đáp.
Dù nó chẳng muốn có người xinh hơn mình nhưng phải công nhận con gái lớp này đẹp thật. Khang ngồi loay hoay ngó trên ngó dưới rồi đập vai An cười nói:
– Cậu thấy con bé ngồi bàn đầu thế nào?
– Thì cũng xinh, cậu định cưa nó à – An đáp .
– Ừ. Tớ mới vừa “đá” nhỏ hôm trước
Nghe vậy, nó quay đi chẳng nói gì. Mỗi lần như thế nó đau lắm! Khang nổi tiếng lăng nhăng điều đó nó cũng biết, nhưng chỉ với tư cách là một đứa bạn thì làm sao nó có thế trách móc Khang được. Mỗi lần Khang thay người yêu là mỗi lần nó chìm đắm trong nỗi buồn và suy tư. Đôi khi cũng có chút ghen tị , vì sao hết lần này đến lần khác người được Khang chọn lại không phải là nó. Nhưng Khang cũng đâu thờ ơ, hắn cũng quan tâm đến nó lắm!
Những khi đi học trễ, Khang thường hỏi nó muốn ăn gì rồi xuống căn tin lấy, biết nó thích uống nước ngọt nên lúc nào cũng mua kèm. Nhưng mỗi lần ngồi nhìn Khang và con bé bàn đầu ném thư qua lại thì nó lạnh chạnh lòng, có khi nó bỏ vào nhà vệ sinh ngồi một mình. Dạo này trời nóng, nên hai đứa thường rủ nhau ra quán cà phê làm bài tập. Cái nắng chói chang rọi vào cửa kính, tỏa vào người An, trông nó như một thiên thần tự nhiên thuần khiết. Đôi lúc một cơn gió thoảng qua làm tóc nó tung xỏa vào mặt, phất phơ che trên trang giấy, khiến việc viết bài của nó trở nên khó khăn . Thấy vậy, Khang chợt nhẹ nhàng đưa tay lên tém tóc cho nó ở phía sau, nắm chặc không để cho sợi nào bay lung tung làm vướng vào mặt nó. Khang khẽ nói:
– Cậu cứ việc làm bài còn mọi thứ cứ để tớ lo.
Nó đỏ mặt, ngượng ngùng chỉ biết cắm cúi ngồi viết, truyền tình yêu và cảnh tượng hết sức dễ thương đã diễn ra, một đứa con trai ngồi giữ tóc để cho người con gái của mình ngồi học bài. Mỗi lần được Khang quan tâm chăm sóc như vậy trong lòng nó hạnh phúc nhường nào. Cũng chính vì điều đó đã làm nó lỡ thích một đứa bạn thân tri kỉ. Bao nhiêu muộn phiền tan biến. Nó không cần biết Khang đã thích những ai, hay nói lời đường mật với đứa con gái khác, chỉ cần biết là nó đã thích Khang, thích từ rất lâu rồi. Nhưng làm sao nó có thể thổ lộ được, xung quang Khang có biết bao nhiêu người, hết lần này đến lần khác nó vẫn chưa phải là đứa được Khang chọn. Nó thì có gì xấu đâu chứ! Nhưng mà Khang chẳng một lần để mắt tới, khiến nó bi quan và nghĩ Khang không thích mình, vì vậy nó nào có can đảm để nói ra hết. Nó sợ Khang biết rồi cái tình cảm bạn bè tri kỉ cũng không còn, nên suốt hơn 3năm nó đành phải im lặng mà chôn giấu.
Ngày noel, Khang dẫn nhỏ bàn đầu đi chơi, giờ thì nhỏ là bạn gái của Khang rồi. Nó cũng được Khang rủ đi cùng. Ban đầu, nó lưỡng lự nhưng rồi không hiểu tại sao nó lại đồng ý. Hẹn nhau 4 giờ chiều nhưng nó lại đến sớm 5 phút, còn nhỏ kia thì đã tới trễ lại còn đòi Khang qua chở. Từ lúc đó, nó tự nhiên trở thành người vô hình. Khang cứ nói chuyện, đùa dỡn, còn nhỏ thì ngồi ỏng ẹo các thứ, nhưng Khang đều chiều theo ý. Đôi lúc nhỏ còn lườm lườm liếc liếc sang nó.Thấy chướng mắt, nó đập vai Khang rồi bảo:
– Sở thích của cậu là mấy đứa con gái bánh bèo chảy nước này à?
– Thì con gái bây giờ, đứa con gái nào cũng thích làm nũng với ban trai mà! – Khang trả lời tỉnh bơ.
Nghe Khang nói, nó cũng chẳng còn kìm chế được nữa, nên vội vã bỏ về, Khang cũng định chạy theo giữ lại, nhưng sợ nhỏ đó giận nên lại thôi. Nó cũng chẳng lạ lẫm gì với trường hợp như vậy, đây không phải là lần đầu tiên nó hờn dỗi bỏ về. Dẫu biết là sẽ buồn sẽ đau, nhưng lần nào Khang rủ đi chơi với bạn gái nó đều đồng ý một cách mù quáng. Nếu là mọi ngày, hai đứa như một cặp bài trùng thì lúc có kẻ thứ 3 xuất hiện, nó lại trở thành một người dư thừa. làm bạn với nhau hơn 7 năm, nó còn lạ gì tính cách của Khang, nhưng lần nào bỏ về, tâm trạng nó lại nặng trĩu. Mọi thứ do Khang làm ra, cũng là do Khang kết thúc. Lúc nào cũng vậy, Khang vẫn là người chủ động. Cách đó mấy ngày, nó chẳng thèm gọi điện hay nhắn tin gì, nhưng Khang lại qua rủ nó đi thư viện, nhân tiện cơ hội làm hòa. Ngồi trên xe, nó cũng chẳng mở miệng nói câu nào, thấy vậy Khang hỏi:
– Cậu lại giận à?
– Ừ…
– Tớ thấy nhỏ đó cũng tốt tính nên muốn cậu làm bạn rồi kết thân thôi!
– Nhưng mà…tớ chỉ muốn mỗi cậu làm bạn thân với tớ thôi.
– Ơ…Tớ… xin lỗi.
Nói rồi hai đứa cũng im bặc. Vào thư viện nó lẳng lặng tìm mấy cuốn tiểu thuyết rồi ngồi đọc, Khang thì đam mê với mấy cuốn trinh thám. Vì đến khá trễ, nên chỉ còn một bàn gần cửa sổ. Buổi chiều nắng chói chang, chiếu thẳng vào mặt, nó vừa lấy tay che, vừa cặm cuội đọc. Thấy nó “khổ sở”, Khang mỉm cười, đem truyện lại ngồi trên cửa sổ, ngay hướng mặt trời một cách thản nhiên. Khang làm vậy là để che cho nó khỏi bị nắng rọi. Khang luôn quan tâm âm thầm đến từng điều nhỏ nhặt của nó. Nếu không phải vì quá lăng nhăng thì Khang cũng trở thành hình tượng soái ca trong lòng nó rồi. Vốn dĩ truyện tranh ngắn hơn tiểu thuyến, nên mỗi lúc đọc xong, Khang lại ngồi chờ nó, vừa nhìn vừa cười cười he hé, nó cũng chẳng biết tại sao. Khi ra về, nó vẫn lặng im thin thít và Khang lại là người mở lời:
– Cậu biết là cậu xấu xa nhất khi nào không?
– Không!
– Là lúc cậu giận tớ và không nói chuyện với tớ đó, mỗi khi như vậy, đối diện với cậu tớ khó chịu lắm đấy
– Thì cũng tại cậu thôi – Nó lạnh lùng đáp lại
– Tớ thì làm gì sai…Tớ…chia tay với nhỏ đó rồi!
– Ơ…Tại sao?
– Nó lúc nào cũng nũng nịu, nói tớ đừng làm bạn và nghĩ chơi với cậu đi nên tớ chia tay rồi!
– Ừ…đúng đó! Tớ…cũng hết giận cậu rồi! – Nó cười đáp.
Khang và nó cứ như vậy thì vui biết nhường nào. Đối với nó, Khang là một thứ rất tuyệt vời mà ông trời đã ban để thay thế cho bố. Dù Khang rất hay làm nó buồn nhưng Khang cũng là người làm nó vui. Đôi lúc nó cũng nghĩ hơi nhiều, nó tự thấy bản thân cứ như một con kì đà cãn mũi, nhưng nó cũng muốn Khang có một đứa người yêu tốt dù không phải là nó. Những lời nó nói ra đều mang nặng hàm ý, mà Khang đâu hay biết, lúc nào cũng mở miệng ra là bạn thân tốt, nó vui nhưng thật sự nó vẫn mong được nhận lại nhiều hơn thế, dù chỉ lướt qua và đụng phải nhau một chút thôi thôi. Nó không thích cái cảm giác bộn bề tâm tư rồi lại chỉ đối diện mà nhìn Khang. Nó sợ nói ra rồi ngay cả cái tình cảm bạn bè cũng vơi dần, nó sợ cái cảm giác không thỏa mái, e dè trước Khang, và hai đứa lại tránh mặt nhau. Đôi lúc nó muốn mọi chuyện cứ diễn ra như thế này, nhưng lại có khi nó muốn là người ở bên Khang với một vai trò khác. Những lúc nhìn Khang cười đùa với đám con gái nó khó chịu lắm.Nó định trả thù thân mật với những thằng con trai nhưng lại không làm được. Bởi vì trong nó chỉ có mỗi Khang mà thôi.
Học Kì 2 năm cuối cấp, hai đứa dần chú tâm vào việc học hơn. Khang giỏi các môn tự nhiên, còn nó giỏi các môn xã hội. Môn văn đối với Khang là một cực hình.Bỏ bê đã lâu, nên bây giờ Khang không tài nào chép và theo kịp bài nỗi, một phần cũng là do giáo viên giảng khá nhanh. Thấy Khang ngồi nhăn nhó, nó ngẫm nghĩ một hồi rồi bỗng giơ tay đứng phắt dậy:
– Cô ơi, cô giảng chậm lại một chút, e không theo kịp ạ.
Cả lớp trố mắt nhìn, một đứa giỏi văn thiên bẩm như nó cần gì cô giảng cũng tự biết được thôi. Nghe vậy, Khang liền hiểu chuyện. Nó nhìn qua, rồi chỉ cười nhẹ, Khang cuối đầu rút điện thoại nhắn tin. Nó nhận được, liền mở ra xem, thì thấy dòng “chữ cảm ơn cậu” được ghép trên hình một một con ma tóc dài, không có mắt. Hoảng hồn, nó làm rơi điện thoại. Chẳng biết đụng chỗ nào, mà nhạc bỗng nhiên phát ra, cô giáo phát hiện ngay và điện thoại của nó đã bị thu. Mặc cho nó hết lời nen nỉ hết lời cô vẫn không bị lay động, nó ào khóc vì sợ bị mẹ đánh. Khang xoa đầu, xin lỗi, dỗ dành các thứ nhưng nước mắt nó vẫn không ngừng tuông. Giờ ra chơi, Khang nhảy ra ngay khỏi lớp, cũng không màng đến nó nữa, khiến nó hận ghê gướm. Và rồi một lúc sau quay lại, Khang cầm điện thoại rồi chìa ra cho nó nói:
– Tớ lấy trộm trong phòng giáo viên đó!
Nó chưa kịp mừng thì đã thấy Khang vội quay đi trên tay cầm một tờ giấy, nó gặng lại hỏi:
– Lại đi đâu thế?
– Xuống viết bảng kiểm điểm, may mà tớ bị thầy giám thị bắt, gặp cô Văn là chết rồi.
– Bây giờ…Tớ chẳng biết nên nói cảm ơn hay là xin lỗi cậu nữa. – Giọng nó bé lại.
– Tớ thích nge cậu nói cảm ơn hơn. Cậu bị thu điện thoại là lỗi của tớ mà.
– Vậy…Cảm ơn cậu.
Khang cười rồi véo má nó và quay đi, nó vẫn đứng nhìn theo bóng hình của Khang. Tim nó như muốn tung ra khỏi lồng ngực. Đến giờ phút này nó biết mình chẳng bao giờ ngừng thích Khang được nữa. Tình cảm sâu đậm là vậy, nhưng nó ít khi nào làm được điều gì cho Khang, nhưng Khang thì khác. Dù chưa một lần nói ra tình cảm của mình, nhưng vì nó Khang có thể làm tất cả. Nó từng đọc được một câu:”Con đường từ tình bạn sang tình yêu là rất ngắn nhưng từ tình yêu qua tình bạn là không thể nào”, Và nó sợ điều đó, nên bây giờ, đối với nó, có thể im lặng là quốc sách.
Ngày 26-3, trường có tổ chức cắm trại, sinh hoạt. Khối của nó cũng có hoạt đông thi đua giữa các lớp. Khang và nó được chia thành một cặp tham gia với nhiệm vụ là chuyền banh bằng miệng. Nhưng trớ trêu thay, trong quá trình diễn ra đã có một sự cố. Lúc đang gấp gáp, môi của hai đứa đã vô tình chạm nhau. Mọi người ai cũng thấy, đám bạn la hét lên khiến nó giậc mình làm rơi cả quả banh. Bọn trong lớp thì châm chọc: “Chúng mày định chúc nhau năm mới An Khang thịnh vượng hả.” Hai đứa chỉ biết đứng như trời trồng, mọi thứ dần náo nhiệt hẳn lên. Và rồi, đứa con gái trong đám đã vô tình nói một câu:
– Sắp hết năm học rồi, lớp mình còn vui vẻ như vậy được bao lâu ?
Mọi thứ dường như lặng cả đi, chẳng ai dám nói gì, Khang cũng chỉ biết cười trừ. Từ hôm đó, nó đã suy nghĩ rất nhiều, liệu sau này Khang và nó có còn cơ hội như vậy với nhau được nữa không? Rồi những tình cảm của nó, Khang có thể nào hay biết. Thời gian thì đang trôi qua từng ngày, nó thì vẫn rụt rè lưỡng lự, bây giờ không thổ lộ thì liệu sau này sẽ ra sao, hay chỉ là bí mậy mà nó vùi lấp suốt bao nhiêu năm. Bây giờ nó mới thông suốt, Khang không thích nó cũng chẳng sao chỉ cần Khang biết được tình cả của nó một lần thôi cũng được, nó tin cái gọi là bạn bè hơn 9 năm sẽ không vì chuyện này mà bị đánh mất. Thế là nó hẹn Khang ra quán cà phê quen thuộc để thi hành nhiệm vụ . Hai đứa ngồi nhìn một cấp lâu, rồi nó mới dám rụt rè mở lời vào trực tiếp câu chuyện:
– Cậu biết không?
– Biết gì. ?
– Từ lâu, tớ đã chẳng còn xem chúng ta là bạn thân nữa rồi, bởi vì…tớ…th..í..ch…
Nói tới đây Khang lấy tay che miệng nó lại rồi ngượng ngùng đáp tiếp:
– Cậu đừng nói nữa. Tớ sẽ cảm thấy bản thân rất có lỗi, xấu hổ rồi sẽ chẳng dám đối diện với cậu.
Nó cảm giác như mình đang bị từ chối, hai má nó đỏ ửng và ngẹn ngào đáp:
– Vậy thì thôi, tớ hiểu rồi, tớ không làm phiền cậu nữa
– Cậu hãy nge tớ nói hết, tớ thấy mình tệ và… hèn nhát lắm! Đáng lẽ, người nói những lời đó…phải là tớ. Thật ra tớ cũng thích cậu từ lâu lắm rồi. Cái cảm giác đó đã bắt đầu từ lúc tớ học lớp 9, tớ cũng chẳng nge cậu nói gì nên không dám thổ lộ. Tớ làm mọi cách để che đi mọi cảm xúc, cả việc tớ hay lăng nhăng, bồ bịch cũng vậy. Nhưng bây giờ tớ biết là mình không đơn phương rồi.
– Nhưng tớ mới là người đơn phương này, tớ thích cậu từ lúc học lớp 8 mà – Nó đáp lại hài hước
Rồi hai đứa chỉ ngồi tủm tỉm nhìn nhau cười. Từ hôm đó, mọi chuyện cũng chẳng có gì thay đổi, chỉ là đôi khi nó và Khang thường tung ra một vài câu mùi mẫn tình cảm. Một lần, đang trò chuyện trong quán trà sữa, nó bắt gặp thông tin tuyển sinh học bổng du học toàn phần ở Singapore, hai đứa quyết định đi thi thử. Đề thi hầu hết là về kiểm tra IQ nên rất khó khăn với một đứa chỉ giỏi văn như nó, Khang cũng chỉ bảo làm tàm tạm. Nó cũng chẳng trông chờ gì vào kết quả, vì ngay từ đầu, hai đứa đã hứa cùng nhau cố gắng thi vào trường đại học ở TP.HCM, nó và Khang lại được ở bên nhau cùng nhau học tập, đi chơi. Chỉ nghĩ đến vậy thôi là nó hạnh phúc rồi. Ngày thông báo điểm, nó đã rớt, gọi điện Khang cũng bảo là điểm thấp nên chẳng hy vọng gì. Khang động viên nó, hai đứa hứa hẹn đủ điều, cái cảm giác được tự do tự tại ở bên nhau thật là vui sướng biết bao nhiêu. Khang vui nó cũng vui, Khang hiểu nó và nó cũng hiểu Khang vậy là tốt rồi. Thế là hai đứa chăm chỉ ôn luyện và bước vào kì thi đại học với một tâm thế khá nhẹ nhàng. Cũng rất may là bài làm cũng khá ổn. Sau những ngày miệt mài đen sách, hai đứa lại càng khắng khít hơn, Khang thường qua nhà nó chơi. Một lần, Khang để quên điện thoại ở nhà nó, định đem đi trả, thì nó nhận được một tin nhắn với nội dung:” vậy mày quyết định chỉ vì con An mà không đi du học hả” nó mới giậc mình, dù biết là sai nhưng nó vẫn mở ra xem cuộc hội thoại của Khang với người bạn đó:
– Mày nhận được học bổng toàn phần đi du học ở Singapo hả?
– Ừ, nhưng tao không thể đi
– Tại sao?
– Vì, An! Tao với nó đã hứa cùng nhau học ĐH ở TP.HCM rồi, tao không thể cắt đứt tình cảm với nó mà đi được. Nhưng tao vẫn đang suy nghĩ . Tao thích nó và tao cũng thích đi du học nữa, đó là ước mơ của tao, tao cũng buồn lắm mà biết làm sao được .
– Vậy là mày quyết định định chỉ vì con An mà không đi du học hả?
Đọc xong, nó rưng rưng nước mắt chạy đến nhà Khang. Nó phải hỏi cho ra nhẽ. Đây là mơ ước của Khang nhưng không lẽ vì nó mà bị dập tắt, nó đã nói ra cả lòng mình, khuyên Khang hết lời nhưng Khang chỉ vỗ nhẹ vai nó và cười nói:
– Thật ra tớ thích cậu hơn đi du học. Nếu chúng mình được học chung ở TP.HCM và được bên nhau thì cũng rất đáng để mình đánh đổi với cái học bổng mà. Ở gần cậu cũng là ước mơ lớn nhất của tớ rồi.
Chỉ vì lời hứa đó mà Khang lại bất chấp như vậy, khiến nó vô cùng xúc động. Nó tự cảm thấy gánh nặng như đè lên vai. Nó phải đậu được đại học ở thành phố thì mới xứng đáng với những gì Khang đánh đổi. Bằng mọi giá nó phải giữ được lời hứa thì mới không có lỗi với Khang. Nó phải bù đắp lại những gì mà Khang đã bỏ ra.
Nhưng rồi, lúc nhận được kết quả nó đã hết sức tuyệt vọng, điểm của nó chỉ đủ đậu các trường ở Quy Nhơn, nó đã không thể giữ lời hứa được. Còn đối với một người như Khang thì dư sức rồi, còn thừa một đống điểm. Nó chẳng dám đối mặt, cũng không nói cho Khang biết chuyện này. Nó xấu hổ với những gì mình nhận được. Nó đã trằn trọc suốt bao đêm, Khang đặt hy vọng vào nó mà bỏ hết tất cả nhưng lại chẳng nhận được gì, nó cảm thấy cảm có lỗi vì người không thực hiện lời được lời hứa lại là nó. Nó đang nghĩ đến một viễn cảnh mỗi đứa một nơi, chẳng thể được ở bên nhau nữa, rồi còn khi lên đại học hai đứa cũng ít có thơi gian về nhà chứ đừng nói là gặp nhau, cái tình cảm này sẽ giữ được bao lâu, đến một lúc nào đó, lâu dần thì cũng phai mờ thôi. Còn Khang không những chẳng được đi du học mà còn mất cả những hẹn ước, hy vọng. Nếu nó giữ được lời hứa, thì phần nào mới đủ với những gì Khang đã từ bỏ, hy sinh. Nó không thể chỉ vì vậy mà đánh mất cả tương lai ước mơ của Khang. Bây giờ, nếu nó không buông thì việc ở bên nhau đã không được mà còn ảnh hưởng đến tiền đồ của Khang. Ngay từ đầu, tất cả là đều do nó. Nó đã suy nghĩ rất nhiều, khóc cũng có, đau cũng có nhưng nó phải đành nghĩ cho Khang. Rồi nó hẹn Khang ra quán cà phê quen thuộc, hôm nay nó không còn e dè như trước nữa:
– Tớ nghĩ chúng ta đơn thuần chỉ là say nắng thôi, chúng ta chưa đủ chín chắn trong việc gì cả, vậy nên tớ nghĩ nên dừng lại đi…tớ cũng hơi mệt mỏi rồi.
– Tại sao? Cậu không tin tớ, hay là cậu nghĩ chỉ vì tớ, mà cậu thi đại học không đạt kết quả tốt. Vậy tớ hiểu rồi, đúng là do tớ…dù sao thì cũng cảm ơn cậu suốt thời gian qua.
Nó nhắm mắt quay lưng, vội vã bỏ về, nó sợ mình sẽ mềm yếu. Nó không nói ra hết mọi chuyện, là vì với tính cách đó, Khang sẽ chẳng như vậy bỏ nó mà đi. Nó đau lắm chứ, nhưng nếu vậy thì mọi chuyện mới êm xuôi, điều duy nhất khiến Khang lưu luyến là nó, mà bây giờ đã chẳng còn gì, nên Khang cũng không vướng bận. Nó không hối hận với quyết định này, đôi khi chỉ là buồn bã khóc thầm mà thôi. Khang cũng có nhắn tin níu kéo nhưng nó đã cố gắng không trả lời. Rồi Khang cũng quyết định đi du học, ngày Khang ra sân bay nó chỉ biết đứng từ xa mà lặng lẽ nhìn cho đến khi hình bóng Khang khuất hẳn. Vì người mình thích, nó quyết định làm người xấu miễn là đem lại kết quả tốt. Có thể Khang ra đi mà trong lòng vẫn còn hận nó, vẫn chỉ nghĩ lý do chia tay là sự ích kỷ của nó. Nhưng rồi cuộng sống dần thay đổi thì con người cũng vậy thôi, nó là sự khởi đầu, nhưng nó mong, sẽ có một đứa con gái tốt khác, là điểm kết thúc, tình yêu học trò chỉ là những kỉ niệm đẹp để ấp ủ, nhớ về. Nó chưa bao giờ trách móc ai, mọi chuyện cùng từ nó mà ra, nếu Khang sống tốt thì nó cũng vui rồi. Đó là điều đầu tiên mà nó hy sinh một cách chính đáng cho Khang. Nó đã không giữ được lời hứa vì thế nó làm vậy là để bù đắp với những gì Khang đã bỏ ra. Đôi lúc nó nhớ Khang vô cùng, cầm điện thoại nó chỉ muốn gọi ngay cho Khang nhưng nó không thể. Dù sao thì Khang cũng đã đổi số điện thoại, nó chẳng biết cách nào để liên lạc, mà cũng tốt thôi, như vậy nó sẽ dễ dàng quên Khang đi. Nó luôn suy nghĩ tích cực, Khang sống tốt thì việc gì mình phải hối hận, nhưng lí trí làm sao thắng được con tim, từng đêm từng đêm nó luôn nhớ về Khang mà không ngủ được. Mỗi lúc buồn bã, nó đều lặng lẽ ngồi nhìn ra ô cửa sổ, như mong ngóng một hình bóng quen thuộc nào đó, rồi hoài niệm nhớ về những khoảnh khắc, khoảng thời gian đẹp đẽ của hai đứa, nước mắt nó không ngừng tuông trào, cứ thế mà lăn dài…lăn dài…và lăn dài.
Theo : truyenngan.com.vn

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

Nghệ thuật yêu: Những Trái Tim Bảy Màu

Nghệ thuật yêu: Những Trái Tim Bảy Màu khi Thượng đế đã quá bất công khi trao cho hắn trái tim này, trái tim mang bảy màu sắc bị nguyền rủa…
An khẽ nhìn về phía xa nơi sóng biển vẫn như đang giận dữ thét gào. Sống ở trên cái hòn đảo cô quanh hiu hắt không một bóng người này thực sự rất buồn tẻ. Những người đi biển không biết khi nào mới trở lại.
Mang trong mình căn bệnh ung thư hiểm nghèo, Nghệ thuật yêu An chỉ còn biết trông chờ vào số phận mà thôi. Hắn không biết khi nào thì mình sẽ chết, cái chết luôn cận kề. Trước đây hắn sống rất vui vẻ, một cuộc sống không có chút ưu tư hay lo âu gì cả. Mãi đến một ngày, hắn đã gặp được tình yêu của hắn, thứ mà hắn luôn mong đợi và háo hức suốt nhiều năm.
Hắn vẫn nhớ đinh ninh cái câu nói của lũ bạn trêu chọc hắn. “Ai mà yêu mày thì người đó phải thật có đảm lượng, mày có người yêu trừ phi mặt trời mọc đằng Tây nhé”. Căn bệnh ung thư này cũng là gần đây hắn mới phát hiện ra mà thôi. Nghệ thuật yêu Hắn ước gì mình chưa từng được biết rằng căn bệnh đó có tồn tại trong cơ thể hắn. Sẽ thật tốt nếu vẫn được sống những ngày tháng vui vẻ mà chết đi một cách đột ngột. Ít ra thì cho dù đến lúc chết hắn vẫn sẽ được hạnh phúc với cuộc sống.
Tất cả cũng chỉ tại hắn, hắn đã mắc phải một lời nguyền. Một lời nguyền mà đáng nhẽ ra hắn có thể tránh khỏi nhưng hắn vẫn cố đâm đầu vào. Hắn biết rằng mắc phải lời nguyền đó thì chắc chắn hắn sẽ gặp phải nguy hiểm, thậm chí là sẽ chết. Căn bệnh ung thư này không ai khác hắn khẳng định rằng là do chính lời nguyền đó đã gây ra. Chỉ bởi vì hắn đã… yêu.
Hai năm trước.
“Hôm nay anh rảnh chứ? Có thể đưa em đi chơi không?”.
Liên là một cô nàng nhí nhảnh đáng yêu nhất cái xóm trọ ở chỗ An ở. Phố Pháo Đài Láng là một nơi có nhiều ngõ ngách đi vào. Nơi này là xóm trọ tập trung của rất nhiều sinh viên các trường đại học xung quanh. Một số trường đại học nổi tiếng nhất cả nước Việt này cũng ở đây. Như là đại học Ngoại Thương, đại học Luật. Nghệ thuật yêu Một số sinh viên của Học Viện Ngân Hàng cũng vì khá thích chỗ này nên cũng đến ở trọ.
Chính vì vậy, trọ ở khu phố này có thể nói là rất đông vui. Đa phần những ai mà yêu thích cuộc sống sinh viên thì đến đây để trọ là một lựa chọn không tồi.
Liên là sinh viên năm thứ hai của trường đại học Văn Hóa Nghệ Thuật Quân Đội. Một trường cũng ngay gần phố Pháo Đài Láng. Liên đã xin làm thêm ở một quán café gần trường, tình cờ An cũng làm trong quán café này. Vì vậy cả hai đã gặp nhau và mau chóng trở nên thân thiết.
Với vóc người cao ráo và khuôn mặt có thể nói là nhìn kĩ cũng khá đẹp trai. Tuy nhiên, tính cách của An lại không mấy hấp dẫn, hay phải nói là cực kì hấp tấp thì đúng hơn. Hắn khá gầy, nhưng bù lại hắn có một chiều cao lý tưởng. Nếu nhìn qua với vẻ bên ngoài thì An có thể nói là xấu thì đúng hơn.
Mọi chuyện nếu chỉ tệ hại như vậy thì chẳng nói làm gì cả. Với mọi thất bại và nhược điểm như vậy thì việc An kiếm được người yêu là rất khó. Hắn cao nên khi đi với những cô nàng thấp nhỏ thì nhìn lại càng chênh lệch hơn.
Vóc dáng của phụ nữ Việt thì thấp lắm, đa phần những cô nàng mà xinh xắn đáng yêu đều có thể nói là lùn. Mà kể cả là vậy, cũng chẳng đến lượt An. Người ta xinh đẹp như vậy tội gì phải để ý đến một thằng vừa gầy vừa xấu như hắn. Cho nên An trước giờ lại càng không dám làm cao, hắn không có ý định kiếm người yêu, hơn nữa điều kiện cơ thể cũng không cho phép hắn làm như vậy.
Vậy mà không hiểu vì điều gì mà Liên, với dáng người khá đẹp và chuẩn. Có thể nói cô đi làm người mẫu cũng khá hợp đấy. Lại cứ quấn tít lấy An bám chặt không dời, bất cứ khi nào An có thời gian rảnh là cô nàng lại lăng xăng chạy đến ríu rít như họa mi. Có lẽ là vì An có một cái tài lẻ, hắn có tài kể chuyện.
Liên mới đầu khi vào quán café này thì cũng không mấy để ý đến An. Một chàng trai vừa gầy vừa xấu lại lầm lì ít nói như vậy vì lí do gì mà Liên là một người con gái xinh đẹp dễ thương lại có thể để ý anh ta. Thế nhưng ngày qua ngày Liên lại càng bị cuốn hút hơn bởi anh chàng lạ lùng này.
Cứ mỗi tối kết thúc công việc phục vụ ở quán café như thường lệ. Mọi người trong quán lại ngồi lại một chút để nghe An kể những câu chuyện. Riết rồi thành quen, ai nấy đều nghiện những câu chuyện của hắn. Hôm nào không nghe hắn kể là trong lòng lại thấy bứt rứt không yên và thấy thiếu thiếu một cái gì đó.
Rồi đến một ngày Liên cũng không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Liên thực sự bị cuốn hút bởi những câu chuyện của An, cô không thể dừng một phút nào chú tâm đến việc khác khi An kể chuyện. Mọi chuyện bắt đầu từ đó, Liên từ một cô nàng có thể nói là cao ngạo đã liên tiếp thay đổi những quan điểm của mình.
Lúc đầu thì chỉ là, ừ một chút thôi, nghe qua cũng có sao đâu. Rồi sau đó là những câu chuyện này cũng khá thú vị đấy, mặc dù hơi trẻ con một chút nhưng cũng rất hấp dẫn. Và cuối cùng là, tại sao hôm nay anh ấy không kể chuyện nữa nhỉ, câu chuyện hôm nay anh ấy kể sẽ là gì.
Dần rà Liên càng ngày càng chú ý đến An hơn, và bất chợt một lúc nào đó. Liên đã phát hiện ra mình đã quấn lấy An bất cứ khi nào anh chàng này rảnh rỗi.
Ba tháng, chỉ trong thời gian ba tháng suy nghĩ của Liên đã thay đổi khác hẳn. Không còn là một cô nàng chỉ biết suy nghĩ đến thân phận là phải hợp với anh chàng này hay anh chàng kia như trước nữa. Liên đã thực sự say nắng An từ lúc nào mà cô không hề biết. Đã nhiều lần cô đã đưa ra gợi ý đối với An để An tỏ tình với cô nhưng dường như anh chàng này thật sự ngốc nghếch.
Đến hôm nay thì Liên đã không chịu nổi và quyết định phải lôi An ra khỏi nhà dẫn hắn đi chơi. Cô sẽ đưa ra gợi ý và hành động một lần nữa, nếu hắn còn tiếp tục ngốc nghếch không nhận ra tình cảm của cô thì cô cũng sẽ không ngần ngại mà bày tỏ thẳng. Dù sao thì cô cũng không thể chịu được cảm giác khi An kể chuyện là lại có những người phụ nữ khác quấn lấy rồi. Nhiều lúc cô muốn lên tiếng trách cứ nhưng nghĩ lại cô chẳng là gì của An cả, vì vậy cô quyết định hôm nay sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện.
An chở Liên ra một chiếc bờ hồ. Chiếc hồ này ở ven đường và cũng có khá nhiều người qua lại, gần chỗ An ở và cũng gần đường Pháo Đài Láng hơn. Ven hồ là một công viên được xây dựng rất đẹp với những chiếc ghế đá và vườn hoa được tỉa tót cẩn thận.
Hồ này có rất ít người lui tới như Hoàn Kiếm, vì vậy thỉnh thoảng chỉ có một số người qua lại dừng chân nghỉ một chút. An thích đến hồ này vì hắn cảm nhận thực sự được sự tĩnh lặng của nó. Một cảm giác thư thái hắn cảm nhận được mỗi khi dừng chân ở đây. Nó cũng là một nguồn giúp hắn sáng tác không hề nhỏ để tạo ra những câu chuyện hấp dẫn người nghe từ trước đến nay như vậy.
“Hôm nay anh sẽ kể cho em nghe một câu chuyện nhé, nhưng em phải hứa là anh kể xong thì sẽ không được rơi nước mắt đâu đấy?”.
An khẽ nói và mỉm cười nhìn Liên rồi từ từ ngồi xuống chiếc ghế đá ven đường, chừa lại một góc vừa đủ khoảng cách cho hắn và Liên cách một đoạn. Hắn không muốn ngồi quá sát Liên vì như vậy hắn sơ rằng hắn sẽ không thể kiềm chế được cảm xúc.
Dù sao thì một người con trai chưa từng yêu như hắn nếu chỉ cần được tiếp xúc với một người con gái gần một chút thôi là tim đã đập nhanh rồi chứ chưa nói đến có khả năng sẽ xảy ra một chút va chạm nhỏ.
Liên như đoán biết được ý định của An, nhưng kệ, cô biết thừa đấy nhưng vẫn ngồi xuống rất sát An. Sát đến mức mà tay và đùi cô thậm chí đã chạm vào người hắn. An khẽ đỏ mặt và vội xích ra xa một chút, định tiếp tục nói thì Liên lại nhìn hắn như khiêu khích tiếp tục nhích lại gần. An chỉ thở dài một cái lắc đầu cười nhẹ, hắn phát hiện ra thêm một cá tính mới của cô nàng này là thực sự bướng bỉnh.
An cất giọng và bắt đầu mở ra thế giới câu chuyện của mình. Liên thích nhất là lúc này, mỗi khi chất giọng của An cất lên là cô như chìm vào cảm xúc lắng đọng của câu chuyện. Cô đã nghiện cái giọng này của An mất rồi, cái giọng đã như đưa cô vào thế giới của những câu chuyện. Được sống và tận mắt theo dõi nó.
– Câu chuyện mang tên ‘Truyền Thuyết Những Trái Tim Bảy Màu’. Ở một vương quốc nọ có một vị vua trẻ. Ông ta là một người rất giàu có và không thiếu bất cứ một thứ gì, chỉ có một thứ duy nhất mà ông ta vĩnh viễn không bao giờ có thể có được. Và đó chính là Tình Yêu. Tại sao lại như vậy, câu hỏi được đặt ra khiến tất cả mọi người ở vương quốc khác đều cảm thấy rất đỗi khó hiểu. Với địa vị như của vị vua đó thì đáng nhẽ ra đã phải có vô số mối tình vắt vai. Không những vậy lại còn là những câu chuyện tình thật đẹp với một vị vua, không lí nào mà các cô gái lại từ chối sự hấp dẫn về tiền tài và địa vị của vị vua đó cả.
Câu trả lời duy nhất được đưa ra là từ những người dân của vương quốc. Vị vua trẻ từ khi sinh ra đã mang một số mệnh, một số mệnh bởi trái tim của ngài. Thượng đế khi tạo ra con người đã không lường trước được mọi việc. Đôi khi ngài cũng có một vài sai sót vì sự sáng tạo muốn thay đổi một con người không giống như bình thường. Thượng đế muốn tạo ra mỗi con người có một màu sắc trái tim riêng. Tương tự như số mệnh của người đó phải gánh chịu. Như người có trái tim màu tím sẽ vĩnh viễn không bao giờ được to lớn. Người có trái tim màu vàng vĩnh viễn không bao giờ giàu có, người có trái tim màu hồng thì sẽ không thể thấy thế gian như bình thường mà toàn bộ chỉ là một màu bất kì. Người có trái tim màu đen sẽ phải hứng chịu sự cô đơn ghẻ lạnh của mọi người. Người có trái tim màu xanh dương sẽ không bao giờ có thể ngước nhìn lên bầu trời. Người có trái tim màu xanh lá sẽ không thể nhớ được quá khứ tươi đẹp. Người có trái tim màu trắng thì sẽ phải mang một hình thái xấu xí suốt đời.
Thượng đế khi tạo ra những trái tim và những số phận thì rất hài lòng. Nhưng rồi một ngày người nhận ra những con người mang trái tim và màu sắc như vậy thì sẽ phải chịu bất công gấp nhiều lần người bình thường, những người đó thường trách than thượng đế khiến ngài không thể chịu nổi. Vì những trái tim ngài đã làm ra rất nhiều nên không thể xóa bỏ nó. Ngài chỉ có thể nặn những con người đó sinh ra chậm hơn một chút chứ không thể phá hủy những trái tim đó được.
Cuối cùng, vì để thay đổi sai lầm của mình. Thượng đế đã quyết định ghép tất cả những trái tim đó lại thành một và chỉ để cho người có trái tim màu sắc khác biệt kia hứng chịu duy nhất một số phận đau khổ. Trái tim đó chính là trái tim có bảy màu sắc, số phận đó chính là người đó vĩnh viễn không thể có Tình Yêu. Nếu một khi người đó yêu thì sẽ phải hứng chịu lời nguyền của số phận, sẽ phải chết hoặc mang trong mình căn bệnh nặng không thể chữa khỏi, hoặc cũng có thể là sẽ hại người đem lại Tình Yêu cho người đó. Và cũng có thể là cả hai.
Và tình cờ, số phận đã giáng xuống vương quốc khi vị vua này biết mình vô tình là một trong những con người mang trái tim bảy màu mà thượng đế vẫn đang tiếp tục nặn. Cả một cuộc đời vị vua này không dám tiếp cận với bất cứ một người phụ nữ nào. Ngài sợ rằng một khi làm như vậy sẽ mất đi tính mạng và không những vậy còn đem nguy hiểm đến cho người yêu mình.
Nhưng nữ thần số mệnh đã thực hiện một trò đùa khiến cho vị vua buộc phải mắc vào lời nguyền. Vì tức giận nữ thần băng giá hiện thời vì đem lại quá nhiều mùa đông khiến số phận luôn không thể kiểm soát. Nữ thần số phận đã dùng quyền năng của mình khiến cho vị vua trẻ gặp được nữ thần băng giá trong một mùa tuyết lớn lúc ngài đi săn.
Vị vua trẻ đã không thể kiềm chế được khi vừa nhìn thấy nữ thần băng giá vì nàng quá đẹp. Người con gái đầu tiên trong đời ngài nhìn thấy cũng là người con gái đã cướp đi trái tim yêu đương nóng bỏng của ngài. Nữ thần băng giá cũng lập tức say đắm vị vua trẻ bởi vẻ hào nhoáng của ngài. Cả hai chỉ nhìn nhau thoáng chốc không một tiếng nói được cất lên nhưng đã thật sự yêu đối phương từ lúc nào rồi.
Vị vua trẻ không kiềm chế được đã lập tức đến ôm nữ thần băng giá. Nhưng số phận đã trêu ngươi ngài, nữ thần băng giá quá lạnh đã khiến cho vị vua trẻ lập tức đông cứng. Ngài đã chết khi mình vẫn còn chưa nói được lời yêu. Nữ thần băng giá thì khi chạm vào thân mình vị vua trẻ khiến ngài băng giá cũng phải chịu kết cục không kém. Nàng đã bị trái tim yêu thương cháy bỏng của vị vua làm cho tan chảy.
Kết cục vẫn là kết cục, số mệnh vẫn là số mệnh. Ứng nghiệm với lời nguyền của thượng đế, vị vua trẻ đã chết ngay khi ngài biết được Tình Yêu là ra sao, và nữ thần băng giá cũng đã phải trả giá vì gây thù hận với nữ thần số phận khi không biết tự lượng sức mình. Nàng cũng chết vì tình yêu trong khi cũng có một lời nguyền cảnh cáo dành cho nàng. Nghệ thuật yêu Tình Yêu có thể quá nóng bỏng sẽ khiến nàng tan chảy trước khi nàng cảm nhận được nó.
Nữ thần băng giá chết đi, thượng đế lại tiếp tục tạo ra một nữ thần băng giá khác để thay thế. Chỉ có điều lần này ngài tạo ra nữ thần bớt xinh đẹp hơn nếu không phải nói là xấu xí, tránh để những người đàn ông say mê nàng mà lại khiến nàng tan chảy một lần nữa.
Câu chuyện kết thúc Liên chớp đôi mắt khẽ động nhìn An. Cứ ngỡ câu chuyện này sẽ gặt hái được nhiều thành công, An đắc trí. Nhưng đáp lại suy nghĩ của An lại là một cái nhìn chằm chằm không chớp mắt. An cảm thấy thực sự rất khó hiểu, trước đây những câu chuyện của hắn kết thúc đáp lại đều là những tiếng vỗ tay và khích lệ của Liên. Nhưng lần này thì lại không như vậy, An thậm chí còn nghĩ rằng liệu câu chuyện này có xảy ra vấn đề ở chỗ nào không nhỉ.
“Đây là một câu chuyện cổ tích không hơn không kém. Và nó sẽ chẳng thể làm em rơi một giọt nước mắt nào đâu!”.
Liên vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm An không rời, chợt có một cảm giác khiến An bất an, cô nàng này tại sao hôm nay lại kì lạ như vậy. Bất giác An lại muốn nhanh chóng kết thúc buổi đi chơi này và trở về nhà.
“A, em nhìn kìa, giữa hồ có con gì kìa!!”.
Nhận thấy Liên đang ngày càng tiến đến sát mình hơn, An vội vã đánh chống lảng chỉ về phía hồ nước. Nhưng không ăn thua, Liên đã tiến đến rất sát An rồi. Cô nàng nhìn An chằm chằm khuôn mặt từ từ tiến vào gần An, gần đến mức mà An có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của Liên. Tay An khẽ sờ chiếc ghế đá cố gắng tìm một góc nữa để lùi xa Liên. Nhưng chẳng còn chừa một chút nào nữa cả, chiếc ghế đá đã chạm đến mép cuối cùng của nó. Nếu còn lùi thêm một chút nữa, khẳng định An sẽ bị hụt và ngã lăn xuống đất.
Không còn cách nào khác, như định mệnh phải đến. An lựa chọn tự lui thân mình để hắn ngã xuống, chỉ một chút nữa thôi có lẽ đôi môi của Liên sẽ chạm vào môi hắn.
Nhưng không, An còn chưa kịp tiếp tục lùi thì cánh tay Liên đã giữ chặt thấy thân hắn vào ôm hắn không để cho hắn tiếp tục lùi. Một nụ hôn như cưỡng ép, không phải giống như bình thường. An là bị một người con gái cưỡng hôn mà hắn không thể phản kháng. Mặt hắn đỏ bừng không biết làm gì khác ngoài bất động.
Đôi môi kia, đôi môi của một người con gái khẽ chạm vào, tim An khẽ đập loạn. Một cảm giác tê dần, mồ hôi từ thái dương chảy xuống tự lúc nào. Một nụ hôn chìm đắm trong cảm xúc, đên bây giờ hắn mới biết hôn là như thế nào. Nụ hôn ngọt ngào chứa đầy tình cảm của Liên như khiến hắn thăng hoa. Nó như một chất nghiện khiến người ta chỉ thử một lần là đã nghiện rồi. Muốn tránh nhưng thực sự không thể không thừa nhận An rất thích nụ hôn này. Hắn sẽ phải chết mất thôi, tình cảm mà hắn trước giờ không muốn lấn sâu vào như một con quái thú không thể nhẫn nhịn đã phá tung ra những thứ xích buộc nó. Cảm giác chống cự như cũng tan dần, An khẽ thả lỏng thân mình. Trái tim trong lồng ngực An rực sáng lên trong màn đêm bên hồ.
“An à, con không thể yêu, nhất định con không thể yêu nghe chưa con. Nếu yêu dù chỉ một lần thôi con sẽ chết đấy”. Từng lời bà nội vẫn vang vọng trong lòng hắn. Nhưng lòng hắn như rỉ máu ‘Nội à, con xin lỗi, con không thể kiềm chế được. Chỉ một lần này thôi con trái lời nội, chỉ một lần này thôi. Con người mà không yêu thì khác gì quái vật. Một người không có tình cảm thì khác gì kẻ vô chi. Con xin lỗi, thực sự, xin lỗi…’.
Liên khẽ rời ra một chút, khuôn mặt cô vẫn đang đỏ bừng. Đã lấy hết can đảm mới có thể làm như vậy, Liên nhìn An với một ánh mắt chờ đợi. Chỉ cần một lời nữa thôi cất lên là đủ, chỉ một lời của An nói ra nữa thôi “Hãy yêu anh em nhé!”.
Nhưng không đáp lại sợ chờ đợi của Liên là một hành động khiến cô hoàn toàn thất vọng.
“Muộn rồi đấy! Chúng ta về thôi nào!”.
An đứng dậy khuôn mặt từ đỏ bừng chuyển sang không cảm xúc. Tay hắn khẽ kéo cánh tay Liên trong khi ánh mắt nàng đang cực độ khó hiểu. Một buổi tối kết thúc chỉ là sự hụt hẫng của cả hai người.
Kể từ sau hôm đó An như tránh mặt Liên, mỗi khi cô chuẩn bị tiếp cận hắn là hắn lại tiếp tục tránh xa ra khỏi cô một chút với một ánh mắt vô cảm. Liên đã nhiều lần rỉ nước mắt âm thầm. Chẳng lẽ chuyện cô làm hoàn toàn sai trái, tim cô nhói đau. Cô ước rằng thời gian có thể quay trở lại để một lần nữa cô không làm như vậy, ít ra cô sẽ vẫn được An quan tâm và hành phúc như bình thường. Chẳng lẽ điều cô đòi hỏi là quá đáng, vì cô đã quá tham lam và muốn được nhiều hơn.
Nhiều ngày sau An luôn thấy Liên tiếp xúc với những người đàn ông lạ trong quán café. Liên cũng đáp lại thái độ vô cảm xúc của An bằng sự hờ hững. Liên mỉm cười với những người đàn ông xa lạ và không một lần nhìn hắn. Tim An mỗi lần nhói đau lên vì những hành động đó là hắn lại phải trốn vào một góc khuất của quán. Một trái tim chói sáng trong góc kín không người. Nó có đủ bảy màu Tím, Đen, Hồng, Xanh Dương, Xanh Lá, Vàng và màu Trắng nếu ai nhìn kĩ.
Một tiếng hét trong trí óc hắn khẽ vang lên:
“Mày không được làm như vậy, hãy quên cô ấy đi nếu không thì mày sẽ chết đấy. Không chỉ mày mà mày cũng sẽ hại cả cô ấy nữa mày có biết không?”.
“Không, ta không thể kiềm chế được nữa khi nhìn cô ấy thân mật với những người đàn ông khác mà hờ hững với ta. Ta chỉ thật sự muốn nói một câu thôi ‘Anh… thực sự… rất yêu em'”.
Số mệnh thật sự trêu đùa với hắn, trái tim bảy màu không chỉ là một truyền thuyết. Không chỉ là một câu chuyện mà nó thật sự có thật. Lời nguyền và thượng đế có lẽ cũng có thật, An đã không ít lần bỏ công sức tìm những cuốn sách cổ nói về vấn đề này truyền qua nhiều thời gian. Thường thì những người có số mệnh trái tim ở Châu Âu nhiều hơn ở Châu Á. Nhưng không phải là hiếm như trường hợp của An vậy.
Năm 1727 gia tộc Robert ở đất nước Áo ngày này cũng từng bị hứng chịu một số phận bi thảm như vậy.Ethel Robert vì không nge lời cảnh báo của gia tộc vẫn bất chấp tất cả để yêu nàng công chúa xứ Vaima, và kết quả là ngài đã bị thượng đế trừng phạt. Cả gia tộc Robert sau đó bị một quả pháo lạc đã giết hết toàn bộ gia tộc. Công chúa xứ Vaima cũng bị loạn quân Phổ dày xéo. Ethel Robert cũng bị một mũi tên bắn trúng trái tim bởi chính tên lính hầu cận khi ngài đi săn.
Mọi chuyện sẽ chẳng làm An bận tậm nếu như dừng lại ở đó chỉ là một câu chuyện. Mà là tận mắt hắn chứng kiến. Người chú ruột của hắn số phận cũng thật hẩm hiu khi gánh chịu phải số phận trái tim bảy màu này. Ông cũng mang trong mình trái tim bảy màu, thời chiến tranh có nhiều chuyện không thể nói trước. Trong một lần hành quân về phía Nam ông đã vô tình yêu một người con gái bản địa. Kết cục là ngay khi ông nói lời yêu thì đã bị một quả bom rơi ngay cạnh khiến cả hai đều mất mạng trước sự chứng kiến của toàn bộ anh em chiến hữu. Một kết cục bi thảm, nhưng đó vẫn là một câu chuyện. Điều chỉ thực sự khiến An tin đó chính là trên chính thân thể hắn. Người có trái tim bảy màu khi xuất hiện tình cảm thì trái tim đó sẽ sáng rực lên như những vì sao trên bầu trời đêm. Và đã nhiều lần An phải kiềm chế khi trái tim của An chỉ mới đang le lói ánh sáng. Nhưng lần trước đi với Liên thì khác, trái tim đó đã hoàn toàn sáng rực. Điều đó cảnh báo rằng nếu không dừng lại hành động của mình ngay thì An sẽ phải hứng chịu số phận đúng như lời nguyền.
Đã có nhiều lần An đi khám bác sĩ xem triệu chứng đó của hắn có phải là một căn bệnh hay không. Nhưng kết quả đều trả lời rằng hắn hoàn toàn khỏe mạnh và không hứng chịu bất cứ một căn bệnh quái ác nào cả. Khi An nói với bác sĩ rằng trái tim hắn đã phát sáng và nó có bảy màu. Bác sĩ đó chỉ hoàn toàn cười cho qua chuyện và cho rằng An nói đùa mà thôi.
“Tối nay đi chơi với anh nhé!”.
Một tên thanh niên có vẻ rất ăn chơi ve vãn Liên, An cũng vừa mới trấn tĩnh lại được một chút và bước ra thấy cảnh này thì liền cố gắng không cảm xúc như bình thường. Liên khẽ nhìn qua thấy vậy, cô thực sự không tin An không có tình cảm với cô. Liền nhanh chóng gật đầu đồng ý.
Thấy vậy An liền khẽ nhíu mày, mọi khi Liên có thực sự không quan tâm hắn và thân mật với mấy tên khách. Nhưng cũng không lần nào là quá đà, hoàn toàn cũng chỉ muốn cho hắn thấy thái độ của cô mà thôi. Nhưng lần này lại không ngờ đồng ý đi chơi. Người thanh niên kia có một vết xăm ở cạnh cổ, Liên vừa rời đi hắn liền nhìn Liên với một ánh mắt nham hiểm. An khẳng định người này là có ý đồ với Liên, nhưng hắn cũng không dám ra nói chuyện thẳng trực tiếp với cô. Hắn sợ khi một lời cất lên sẽ không thể kiềm chế được mà nói yêu cô mất thôi.
Tối hôm đó khi vừa tan ca, Liên được người thanh niên đến đón bằng một chiếc xe SH loại khá chuộng cho các công tử nhà giàu hoặc dân chơi. An ầm thầm lấy chiếc xe đạp cũ kĩ của mình bám theo hai người. Vì để vừa nói chuyện với Liên và vừa đi hóng gió. Nên tên thanh niên có hình săm kia cho xe đi rất chậm. Vì vậy An có thể dễ dàng bám theo với tốc độ đạp xe chậm chạp của hắn.
Lát sau An phát hiện tên có hình xăm kia nhập bọn với một đám thanh niên khác. Cũng đều là xe xịn cả, tất cả đều giàn hàng lướt đi giữa đường mà không hề để ý rằng có một kẻ bám theo là hắn. Khá kiên trì cuối cùng An thấy đám thanh niên dừng lại ở một nhà nghỉ ven đường.
Vốn Liên chỉ muốn thử lòng An mà thôi, không ngờ lại gặp phải đúng tên lừa đảo dẫn dắt cô vào nhà nghỉ. Sắc mặt liền xanh mét và mau chóng nhảy xuống xe muốn chạy trốn. Nhưng không được mấy tên kia túm chặt lấy cô và lôi cô xềnh xệch vào trong.
An thấy vậy mặt cũng liền tái mét, trái tim hắn tiếp tục nhói lên và sáng rực. Một giọng nói khẽ vang trong tim hắn:
“Liên, chẳng lẽ em vì ghét anh nên phải tìm đến cách này. Phải chăng vì anh đã từ chối một cách quá phũ phàng khiến tim em đau đến mức phải buông thả bản thân”.
An khóe mắt khẽ cay vứt vội chiếc xe đạp, một tay bấm vội số điện thoại gọi điện thông báo cho công an. Miệng liên tiếp hô lớn chạy đến phía đám thanh niên như đánh động cho tất cả mọi người. Thấy vậy đám thanh niên kia liền lao ra chặn hắn lại, từng tên thay nhau đánh. Trong khi đó tên có hình xăm ở cổ vẫn tiếp tục kéo Liên vào. Hắn nhìn cô như một con mồi và liếm mép một cách thèm thuồng.
An bị đánh đến bầm dập, Liên đã nhìn thấy tất cả. Miệng cô thều thào từng tiếng:
“An à, anh tại sao phải làm như vậy. Tại sao không thể nói yêu em dù chỉ một lần!”.
An miệng cắn chặt rỉ ra những giọt máu, hắn thều thào cố đấu tranh. Liên đã biến mất sau cánh cửa sắt của căn nhà nghỉ rạng rỡ mà lúc này đây An thấy nó thật ghê tởm.
Công an đã đến quá muộn, tên thanh niên có hình xăm kia đã thành công thực hiện hành vi đồi bại của hắn và chạy trốn. Để lại Liên với thân thể tàn tạ trong nước mắt. An nằm bầm dập ở giữa đường không thể nhúc nhích, khóe mắt hắn tím bầm.
Liên khẽ bước bàn chân thanh trần của mình lên chiếc lan can tầng sáu. Với thân thể hoàn toàn rách rưới và tàn tạ. Thứ quý giá nhất cuả người con gái đã mất, chỉ vì một phút giây sai lầm đã hại cả đời cô.
Tình yêu khi nhận ra thật quá muộn màng. Chỉ hạnh phúc trong một khắc mà một khắc đó quá ngắn ngủi. Liên khẽ định trầm mình xuống, lao từ trên chiếc lan can tầng sáu của nhà nghỉ này xuống với một ánh mắt lệ.
An trong thoáng chốc như nhìn ra tất cả. Hắn cố gắng gượng để đứng lên với chút hơi tàn cuối cùng. Hắn hét to và cố gắng nói một cách rõ ràng:
“Anh đã nhận ra quá muộn, anh muốn nói với em thật sự bằng cả con tim này. Anh… đã yêu em ngay từ nụ hôn đó… lời anh nói đã muộn nhưng vẫn chưa phải là kết thúc có phải không…Liên em mau xuống đây đi, xuống đây và làm lại từ đầu với anh…”.
“Đã quá muộn rồi An à…”.
Liên khẽ mỉm cười trong nước mắt, cô ngừng lại một chút. Mắt khẽ nhắm lại, rồi từ từ không ngần ngại thả mình vào không trung. Em đã sống một cuộc sống vô vị, để rồi khi nhận ra mọi thứ thì nó đã chấm dứt. Liên khẽ nghĩ trong thâm tâm như vậy.
« Không !!! ».
An khàn giọng hét lớn lên một tiếng, chỉ một sai lầm mà hắn đã hại một cuộc đời người con gái. Chỉ vì muốn trốn tránh mà đã không biết rằng lời thề đã ứng nghiệm từ cái đêm Liên trao cho hắn nụ hôn đó. Nó sẽ đến nhưng chậm hơn mà thôi, nếu biết vậy thì thà rằng hắn cứ yêu Liên đi. Có lẽ sẽ có sự trừng phạt từ thượng đế nhưng ít ra không thảm khốc đến vậy.
Ba năm sau, kể từ ngày Liên chết An cũng nhận được giấy báo sức khỏe định kì trước đó trong vòng một năm. Hắn cũng đã bị mắc căn bệnh ung thư quái ác. Để rồi giờ đây hắn trốn tránh ra một hòn đảo nhỏ ít người qua lại. Hắn không muốn gặp người thân vì sợ rằng họ sẽ quan tâm một cách vô ích và hao tốn tiền bạc cho hắn mà thôi. Ung thư như hắn nghĩ đằng nào chẳng chết, chết một mình không làm khổ người khác mới là một cái chết đẹp. Còn hơn nằm trên dường bệnh ngày ngày chịu đau đớn nhìn những khoảng màu trắng, và những ánh mắt u buồn của người thân.
Cứ như vậy đi, cứ như này đi. Cứ coi như rằng hắn đã mất tích, rằng hắn đã chết rồi. Người thân hắn sẽ chỉ đau buồn trong một thời gian ngắn mà thôi chứ không phải chịu đựng thống khổ dài đằng đằng mấy năm trời.
An khẽ nhìn sóng biển lướt nhanh qua khi thủy triều dâng. Khóe mắt khẽ ứa những dòng nước mặn, miệng đau đớn khi nghĩ về Liên và thời gian đã qua. Thượng đế đã quá bất công khi trao cho hắn trái tim này, trái tim mang bảy màu sắc bị nguyền rủa…

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Món ăn ngon Côn Đảo với cái tên độc đáo : Ốc vú nàng

Món ăn ngon: Ốc vú nàng là đặc sản quý hiếm ở biển Côn Đảo. Món ốc có thể nướng, luộc hoặc trộn gỏi đều ăn rất thơm.Và món ngon này đặc biệt hơn nhờ tên gọi kì lạ của nó
“Ai qua đất Thắm, Bãi Bàng
Hỏi thăm Ông Đụng, vú nàng lớn chưa ?
Đây là một trong những đặc sản của hòn đảo phía đông nam này. Ốc vú nàng chỉ sinh sống ở trên các ghềnh đá tại một số nơi như biển Côn Đảo, vùng biển Cù Lao Chàm (Quảng Nam), khu vực Đại Lãnh dưới chân đèo Cổ Mã ở Khánh Hòa… Tuy nhiên theo các nhà nghiên cứu đa dạng sinh học, biển Côn Đảo đặc biệt thích hợp với sự phát triển của ốc vú nàng. Món ăn ngon Tại Côn Đảo, ốc vú nàng có quanh năm, nhưng chỉ xuất hiện nhiều vào những ngày trăng tròn.
Ốc vú nàng sống bám chặt vào thành các ghềnh đá ven bờ biển, chúng mở vỏ cho nước biển lùa vào mang theo những vi sinh vật làm thức ăn cho chúng. Vì thế, người bắt ốc phải ngâm mình dưới nước, có khi phải dùng đèn soi vào tận kẽ đá, hốc đá sâu trong hang để “bắt” ốc.
Thông thường mỗi con ốc vú nàng chỉ to bằng ba ngón tay người lớn, nhưng ốc vú nàng Côn Đảo có vẻ “nhỉnh” hơn một chút so với ốc vú nàng ở các khu vực biển khác, con to nhất ở đây cũng gần bằng bàn tay. Con ốc vú nàng càng lớn, vỏ càng có mầu hồng đậm hơn so với con ốc vú nàng nhỏ hơn. Nếu dùng cát xát vào vỏ ốc thì con ốc ánh lên một mầu hồng sáng và có nhũ lấp lánh.
Ngày trước, các món chế biến từ ốc vú nàng chỉ có vua chúa mới được thưởng thức. Sau này, ốc vú nàng trở thành món ăn thường ngày của người dân đi biển.
Ốc vú nàng đều thơm ngon khi được luộc, nướng hoặc làm món trộn, làm gỏi. Món ốc vú nàng luộc được coi là món thông dụng nhất vì dễ làm. Với món này, ốc sau khi được rửa sạch, xếp vào nồi có ít nước hoặc chẳng cần cho nước rồi đặt lên bếp luộc chín. Theo người sành ăn, luộc ốc vú nàng không cần cho một chút nước nào bởi bản thân ốc vú nàng đã có khá nhiều nước. Trong khi luộc, đôi khi phải mở nồi, dùng đũa đảo ốc để cho thịt chín đều, Món ăn ngon sau đó vớt ra để nguội. Sau khi luộc chín, dùng mũi dao nhỏ nạy nhẹ lấy được thịt ốc ra khỏi vỏ, rửa sạch ốc rồi tưới thêm một lần nước sôi. Thịt ốc vú nàng từ màu trắng ngà chuyển sang màu vàng.
Món này chỉ cần chấm với muối, hạt tiêu và chanh, ăn giòn giòn, ngọt ngọt. Điều độc đáo của ốc vú nàng luộc là không quá béo như thịt, không quá dai như sò, ngao, không nhỏ như hàu. Nếu được thưởng thức những con ốc vú nàng mới ngậm sữa thì sẽ cảm nhận vị thơm ngậy, không lẫn với bất cứ món ăn đặc sản nào. Nước ốc cũng hấp dẫn vì vừa mặn lại vừa ngọt đậm.
Làm món ốc trộn cũng hết sức đơn giản, Món ăn ngon thịt ốc được thái mỏng theo chiều dọc sau khi đã luộc chín rồi trộn đều với chanh, ớt. Thịt ốc vú nàng khi ấy sẽ săn giòn và thơm. Theo dân “ghiền” đặc sản biển, món ốc vú nàng ngon nhất vẫn là ốc vú nàng chín khi được nướng trên lò thanh đước.
Món gỏi ốc có hương vị đậm đà của thịt ốc thái mỏng trộn với da lợn, thịt ba chỉ thái nhỏ, dưa chuột, rau răm, rau húng cũng thái nhỏ, lạc rang giã dập nhỏ, chanh tươi, ớt và nước mắm. Món gỏi ốc này ăn với bánh đa nướng, chấm với nước mắm gừng chắc chắn khiến người thưởng thức khó quên. Cũng phải nói rằng, các món chế biến từ ốc vú nàng ngon còn là nhờ vị thơm nổi tiếng của nước mắm ở Côn Đảo.
Nếu ra Côn Đảo, gặp vụ ốc vú nàng bội thu, bạn sẽ có dịp được ngư dân mến khách đãi món ốc vú nàng xào ăn với cơm trong bữa ăn cùng gia đình. Và theo nhiều du khách từng đặt chân đến Côn Đảo, nếu thưởng thức ẩm thực Côn Đảo mà chưa được ăn các món chế biến từ ốc vú nàng thì coi như chưa được cảm nhận điều thú vị hiếm có từ “vị ngon” của biển cả.

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

Bông Cải Xào Tiêu Xanh

Hôm nay món ăn ngon sẽ hướng dẫn các bạn làm món Bông Cải Xào Tiêu Xanh cho bữa cơm gia đình bạn thêm hấp dẫn hơn nhé.


NGUYÊN LIỆU
  • 200g bông cải xanh
  • 100g nấm rơm
  • 100g bắp non
  • 50g cần ta
  • 2 chùm tiêu xanh
  • 10g ớt sừng
  • 10g tỏi băm
  • 2 thìa cà phê hạt nêm Knorr từ Nấm và Rong biển
  • Dầu ăn
HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN
  • Bông cải rửa sạch, xắt miếng vừa ăn, chần sơ
  • Nấm rơm ngâm nước muối loãng 5 phút, món ăn ngon rửa lại cho sạch, chẻ đôi. Bắp non rửa sạch, xắt đôi. Cần ta rửa sạch, xắt khúc khoảng 4cm
  • Làm nóng 1 thìa súp dầu ăn, phi thơm tỏi băm, lần lượt cho bông cải, bắp non, nấm rơm vào xào chín, nêm hạt nêm Knorr từ Nấm và Rong biển vừa ăn. Khi rau củ chín, cho tiếp cần ta vào đảo đều, tắt bếp.
Theo : Knorr